Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

truyen sex - Chuyện tình chàng liền liền rỗi và nàng bỗng nhiên bận

Cậu yêu sai be bét, trong tình yêu không có và không nên có sự đơn chiếc phương hy sinh. Đơn phương hy sinh là sẽ thầm lặng đau khổ, và chung cuộc hướng dẫn đến đỗ vỡ thôi. Lẽ ra cậu cho nên san sớt sớm hơn với cô ấy, để hai người ngồi xuống với nhau, nói chuyện với nhau, thì dừng lại hay tiếp kiến tục cũng là một kết cuộc tốt hơn thế này...


day la noi dung footer


Lúc câu chuyện này bắt đầu là lúc bữa cơm tối ở Cổng Thiên Đàng cũng vừa mới được dọn ra. Thánh Pierre ngồi vào doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi bàn, chiếc bàn ăn làm văn bằng gỗ quý được Thánh hết mức yêu thích, rồi xoa xoa tay tỏ vẻ thích thú trước bữa tối. Bà bếp bày biện đĩa đồ ăn cuối cùng xong thì đứng dạt ra một bên, rồi trọng thể mời Thánh sử dụng bữa" Bon appetit". Thánh Pierre vẫn đang mãi nằm mộng ngắm nhìn mấy món ăn thì chợt tiếng chuông điện thoại di động của Thánh vang lên.


"Heo không đòi ăn cơm, heo không đòi ăn cám..."


- Alô- Giọng thánh vẫn dõng dạc như thường khi dù chân tình chả dễ chịu gì khi bị người khác quấy rầy vào bữa ăn - Cổng thiên đàng, trưởng bộ phận nhân dịp sự và sàng lọc,Thánh Pierre nghe đây...


Một giọng lí lắc vang lên từ phái bên kia:


- Bác Pierre ạ, cháu là Hermes đây, cháu dẫn một linh hồn tới cho bác đây, bác ra mở cổng giùm cháu với.


Thánh Pierre nghe xong liền để cái telephone ra khỏi tai và đưa nó ra trước mắt. Thánh nhìn xem phải mình đang cầm cái telephone không, bởi vì chuyện Thánh vừa nghe thiệt là lạ hết sức. Hermes là một vị thần trên đỉnh Olympia, là con trai của thần Zeus, cháu ngoại của Titan Atlas, tức là chả có mối liên hệ nào với Thánh Pierre cả. Và thiệt tình là công việc trước giờ của Hermes là dẫn linh hồn, nhưng là xuống địa khám nơi mà chú của Hermes là Hades cai quản. Tự dưng hôm nay Hermes rời bỏ vùng Địa Trung Hải đầy nắng ấm mà dẫn một vong linh lên thiên đường mù sương này? Chả biết có chuyện tai quái gì nữa..


- Nè, cậu có nhầm lẫn gì không vậy?


- dạ, Bác cứ ra đây đi ạ.


Thánh Pierre chưa kịp nói gì thì Hermes đã húi máy. Đánh thượt một cái rồi cuối cùng Thánh cũng đành gỡ mình ra khỏi chiếc ghế gỗ,bỏ lỡ bữa ăn mà đi ra. Bà bếp thấy vẻ tiếc nuối của Thánh liền nói:


- Thánh cứ đi giải quyết công chuyện, lát tôi sẽ hâm lại cho... Lò vi ba tôi mới mua tuần trước cho thức ắn nóng lại ngay sau 30 giây.


day la noi dung footer


Hermes, vị thần bảo hộ cho kẻ trộm,thương nhân,dân du trang mục và lữ khách, đồng thời cũng là người dẫn lối cho những hồn xuống địa ngục,đang phăng làm lơ lững giữa không trung trên đôi giày có cánh. Những chiếc cánh màu vàng đang ngoe ngoẩy trông thật đáng yêu. Hermes nhỏ người, và thần vẫn giữ hoài cái vẻ ngoài của tuổi thiếu niên, cho nên thần mới gọi thánh Pierre là bác,chứ chả ai biết được thật ra giữa hai vị ấy,ai là người nhìn thấy mặt trời trước...


- A, bác Pierre, chung cuộc bác cũng ra rồi, cháu giao lại vong linh này cho bác đây, cháu có việc phải về đỉnh Olympia ngay đây ạ...


- Khoan đã! -Thánh Pierre giật mình khi thấy Hermes nhúng người chuẩn bị bay biến đi- Cậu không áp giải thích gì hết sao? Sao tự nhiên cậu lại dẫn một vong hồn lên đây? Tôi nghĩ đó đâu phải chuyện của cậu, mà "chuyện của cậu" có nghĩa là dẫn linh hồn xuống địa nhà pha ở Địa Trung Hải kìa, mà chuyện đó thì thiệt tình là chả có tí đỉnh can hệ tới tôi.


- ồ không, có liên can tới bác chứ! - Hermes nheo mày, rồi nở ra một nụ cười - Thiệt tình là anh ta đã ở trong khe núi địa nhà giam của chú Hades rồi,nhưng chú ấy phát hiện ra rằng anh ta là một vong hồn tự tử do tình. Liên quan tới tình yêu, thành ra mới nhờ cháu dẫn sang chỗ cô Aphrodite, nữ thần diệu yêu và Sắc đẹp. Khi Cháu dẫn sang cho cô ấy, khi cô ấy bảo, anh ta bởi tình mà tự tử thành ra có tức là anh ấy là một người tốt hoặc là kẻ ngốc. Mà phân biệt giữa người tốt và kẻ ngốc thì chỉ có Bác Pierre, người cho phép người tốt lên thiên đàng, mới là thiên tài bậc nhất trong chuyện này...


Được khen, Thánh Pierre cười khanh khách mà không để ý cái nhoẻn miệng đầy hàm ý của Hermes. Thế là Hermes thiên nhiên phăng về đỉnh Olympia trong khi Thánh Pierre cao hứng ( bởi chưng được ngợi khen là tuấn kiệt bậc nhất) mà nói rằng, để đó tôi lo cho...


Khi Hermes rời khỏi và còn lại một mình với cái vong hồn đang ủ dột ngồi dưới bậc tam cấp thì Thánh mới biết mình bởi chưng một tí không tỉnh ngủ mà bị Hermes đưa vào trồng.Thánh bực tức nói:


- Cái lũ lười biến trên đỉnh olympia, ta sẽ kiện cái chuyện này cho ra lẽ, vong hồn mà làm như trái banh vậy kẹo vòng vo bên đó rồi bất thần "lật cánh" qua đâ... Thiệt là quan lại quá. -Rồi Thánh chép miệng - Chỉ có ta, một người nhân dịp từ nhân ái và yêu công việc thành ra mới bị đun đẩy như vậy hoài...


Bây giờ Thánh Pierre mới nhìn hồn kia thật kỹ. Một chàng trai khoảng 22 tuổi. Tuổi trẻ nhưng đôi mắt đầy muộn phiền của người sống hơn nữa đời người. Khuôn mặt phủ đầy bụi bặm của nỗi ưu sầu.


- cậu trai trẻ, cậu tên gì?


- Luôn Luôn Rảnh.


Linh hồn đáp. Giọng uể oải, không có sự sống, à quên, hắn chết từ thế hệ tám hoánh rồi còn đâu. Thánh Pierre tiếp kiến xúc hàng phục ngày với những linh hồn, nhưng chưa thấy ai kỳ lạ như hồn này. Đa số phận vong hồn lên đây huyễn hoặc là đòi vào trong thiên đàng huyễn hoặc là đòi sống doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi một đời sống khác, nhìn chung là thường xuyên đòi một cái gì đó khi gặp Thánh. Nhưng chàng trai này thì chỉ ngồi yên, trượt dài trong nỗi buồn từ lúc sống chưa phai phôi.


- Cậu tự tử tắt hơi à...?


- Không, tôi sử dụng thuốc an thần quá liều thôi..tôi gần như bị trầm cảm trước khi chết...


- Vậy sao đám thần thánh bên Olympia bảo cậu tự tử vì tình?


Thánh Pierre ngồi xuống bên cạnh linh hồn, hỏi. Cảnh này cũng thuộc loại xưa nay hiếm thấy. Thường thì Thánh sẽ đứng trên bậc cửa và hỏi chuyện linh hồn.Linh hồn hoặc đứng khoanh tay huyễn hoặc quỳ phục bên dưới. Chưa bao giờ có cảnh thánh và hồn ngồi bên nhau như hai người bạn thế này. Linh hồn kia thì bị nỗi buồn đánh quỵ. Còn Thánh Pierre thì bị cơn đói bụng làm không đứng nỗi nữa...


day la noi dung footer


Luôn Luôn Rảnh, là con trai của bà Luôn Luôn Nhăn và ông Luôn Luôn Chối. Hắn rất yêu một cô gái, nàng Đột Nhiên Bận.


Nhưng nếu tinh ý thì có trạng thái nhận ra rằng, hai người gia tộc chả có cái duyên nào để có trạng thái trở nên một cặp bắt bồ hạnh phúc. Họ đối chọi nhau ngay từ trong cái tên. Rảnh đối với Bận, Luôn Luôn nghịch với Đột Nhiên. Nhưng chả có ai tỉnh ngủ khi yêu bao giờ. Và hắn cũng vậy. Luôn Luôn Rãnh lúc ấy tiền biết có một chuyện rằng, cô gái ấy đã lấy mất trái tim hắn và hắn sẽ làm bít tất cả để được len lõi vào trong trái tim mỹ miều của cô gái hắn yêu...


Mà thật ra thì Đột Nhiên Bận cũng có tình cảm với hắn.
Hai người đã quen nhau được ba năm. Quen một cách tình cờ. Hội sách thành thị tại công viên Ngọn Đuốc Sống, hai người vô tình ngồi cạnh nhau trong một buổi giao lưu với nhà văn Bestseller. Hắn ý tứ nhường chỗ ngồi ít nắng hơn cho nàng. Và nàng tớp lại bằng một nụ cười tỏa nắng làm lóa mắt hắn và làm "mù" trái tim hắn luôn. Hai người ngồi trò chuyện vài câu về cuốn sách mới của nhà văn mặc cả hai cùng hâm mộ. Những câu nói vu vơ như một cơn gió thoảng nhưng làm dịu mát tâm linh hồn nhau trong cái nắng gay gắt. Và đến một phần quan yếu là xin chữ ký của nhà văn. Mọi người đứng bật dậy và chen chúc nhau như là sắp được lãnh tiền. Nhưng nàng, như cái tên của mình, lại bỗng bận. Nàng nhăn trán bởi vì cuộc gọi bất thần và bảo nàng phải quay lại họp gấp. Nhìn thấy vẻ tiếc hùi hụi của nàng, hắn đã cười và đề nghị:


- Tôi rảnh lắm, để tôi giúp cô, tôi xin chữ ký nhà văn xong, rồi tôi sẽ gửi trả cuốn sách lại cho cô khi nào cô thuận lợi nhất.


Nàng cẩn trọng hỏi có phiền không, nhưng rõ ràng đứng trước các bậc nhan sắc thì danh thiếp chàng trai chả bao giờ biết phiền là gì cả. Hắn cho nàng số phận điện thoại. Và sau đó hắn đánh vận động giữa những hàng phục người nối đuôi nhau rồng rắn, mất hai tiếng đồng hồ để xin được chữ ký nhà văn Bestseller.


Và rồi hắn về nhà. Dù mệt ơi là mệt nhưng hắn chả ngủ được, hắn chờ nàng gọi điện cho hắn. Cứ vậy mà hắn lăn qua lăn lại suốt. Và mãi đến 6h chiều thì nàng mới gọi hẹn hắn ra một quán nước. Thế là câu chuyện bắt đầu.


Hắn vui vẻ, hài hước,nhiệt thành và đặc biệt là... rất rảnh. Hầu như mỗi khi nàng có chuyện gì không vui, nàng gọi là hắn có mặt bên nàng. Hắn giỏi làm nàng cười, giỏi hiểu ý nàng, giỏi luôn luôn việc cho nàng mượn vai mà khóc. Nàng không phải loại người yếu đuối,nàng chỉ khóc khi không còn kháng cự được với sự uất mỏ ác trong công việc thôi.


Nàng có tình cảm với hắn, nhưng với nàng công việc vào lúc này quan yếu hơn. Nàng biết hắn thích nàng, và nàng cũng thích hắn, nhưng nàng không muốn tiến thêm, sợ hắn bị tổn xót thương do nàng không có đủ thời kì dành cho nhau...Nàng đã kìm nén suốt ba năm để không trở thành bạn gái hắn. Nhưng rồi, chung cuộc sự thành tâm và đồng cảm lạ lùng của hắn làm nàng buông trôi những rào chắn lý trí. Nàng nghe theo trái tim một lần và ôm choàng lấy hắn khi thấy hắn ngồi đội mưa trước công ty nàng tới tận 10 h tối đồng cân do trong cú phôn lúc trưa nàng bảo vu vơ rằng nàng quên mang áo mưa...


Và giả dụ cuộc sống này đồng cân có một vài ngày và thế giới này đồng cân có duy hai người, thì họ đã rất hạnh phúc. Nhưng cuộc sống là một chuỗi ngày, nàng không thể sống hoài trong những ngày trăng mật của thằn lằn tình mà nàng đã kềm chế ba năm được, còn những việc khác nữa. Và thế giới này không đồng cân có mình hắn mà còn biết bao lăm đối tác đợi nàng. Mối quan hệ tiếp thô lỗ với việc hắn xoành xoạch hiện diện khi nàng cần còn những khi hắn bị nỗi cô đơn đánh gục thì điện thọai nàng của treo máy một cách lạnh lùng...


- Thôi chúng mình tạm biệt thôi anh à, em xin lỗi, em cảm thấy mình làm anh tổn thương xót nhiều quá... Em đã từng ngăn mình đến bên anh, nhưng em không làm được, để rồi bữa nay em làm anh khổ đau thế này, em xin lỗi.


Nàng nói sau khi nhận ra -chàng-trai-yêu-nàng- đang dần mỏi mệt vì chưng nàng.


- Không,sao lại chia tay...- Hắn thảng thốt-


- Trong ái tình phải có cho và nhận, em thấy mình tiền có nhận mà không cho gì cả..


- Không, không, anh không đòi hỏi gì hết...em cứ là em đi,anh sẽ đổi thay để hòa hợp với em..


-Thật không?


Nàng long lanh mắt cảm động trước vô số tình cảm lớn lao mà hắn dành cho nàng. Nhưng nàng không biết rằng hắn đang cố kỉnh kiềm chế xúc cảm của mình để không bị nàng đẩy ra xa. Hắn đã mỏi chân lắm rồi, nhưng vẫn nỗ lực lang thang trong cơn khát đói giữa sa mạc. Còn nàng là một tù và đảo khuất lấp nơi nào mất rồi...


Hắn biết trong tình yêu, cho đi không phải để mong nhận về. Và rằng cho cũng là một hạnh phúc. Nhưng rồi khi mọi rợ thứ ngày càng trôi đi theo một chiều, hắn càng cảm thấy trái tim đang chảy máu. Những cuộc hẹn bị khất từ ngày sang tháng, những tin nhắn gửi đi không hồi đáp, nhữngdoc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi  lần trả lời vội vã "em đang bận.." Ngày tháng ngày tháng cứ vậy cắt khứa trái tim hắn. Hắn mất ngủ bởi vì nghĩ suy giữa tiếp kiến thô tục và từ bỏ. Từ bỏ nghĩa là chứng tỏ hắn không yêu nàng đủ nhiều.Tiếp tục thì hắn sẽ lại chìm vào những buổi chiều chờ đợi, chờ cái gì ư? Chờ một cuộc gọi, "Xin lỗi, em hốt nhiên bận rồi, anh đi ăn một mình nhé..."...Hắn phải dùng thuốc an thần để những sợi tóc không đổi màu theo đêm trắng. Hắn uống và uống. Và một ngày kia người ta đưa hắn vào bệnh viện trong cái tình trạng ngộ độc thuốc không sao cứu chữa nỗi...


day la noi dung footer


- Vậy là cậu tắt nghỉ bởi chưng một tai biến dùng thuốc không theo toa của bác sĩ, không phải tự sát do tình.


Linh vong linh thở dài khi nghe thánh Pierre nói vậy. Linh vong hồn nói khẽ:


- Nhưng gia tộc bảo tôi tự vẫn bởi chưng tình cũng có cái lý của họ. Tôi không chịu nỗi nữa, cho mà không nhận cũng là một hạnh phúc, đó tiền là cái lý thuyết đẹp đẽ của mấy ông nhà văn...


Thánh Pierre sờ cằm rồi cười:


- Đúng làm gì có chuyện đó. Tình yêu là phải đến từ hai phía, mỗi bên phải bỏ ra một ít để mà đắp xây lên, vậy mới bền vững được.


Linh hồn quay sang nhìn Thánh Pierre, rồi hỏi:


- Vậy bây chừ số phận phận tôi sao?


- Cậu á hả, cậu là kẻ ngốc chứ không phải người tốt, nên cậu sẽ không được vào thiên đàng.


Linh linh hồn đang ủ dột, nhưng thiên nhiên bị gọi là kẻ ngốc cũng tỏ ra phật ý.


- Ngốc gì chứ?


- Không ngốc sao cậu trai trẻ? Cậu dùng thuốc không đúng cách là cái ngốc thứ nhất, cậu yêu không đúng cách là cái ngốc thứ hai.


- Yêu không đúng cách? - Miệng Linh vong hồn mở ra thành hình chữ o-


Thánh Pierre đứng dậy trở lại bậc cửa, đúng với vị trí thường khi của mình rồi nói:


- Cậu yêu sai be bét, trong tình yêu không có và không cho nên có sự neo đơn phương hy sinh. Đơn phương hy đâm ra là sẽ thầm lặng đau khổ, và cuối cùng chỉ dẫn đến đỗ vỡ thôi. Lẽ ra cậu thành thử chia sẻ sớm hơn với cô ấy, để hai người ngồi xuống với nhau, nói chuyện với nhau, thì dừng lại hay tiếp kiến thô tục cũng là một kết cuộc tốt hơn thế này...


Linh vong hồn gãi đầu:


- Đã có lần tôi định nói với cô ấy, nhưng rồi khi tôi chuẩn bị nói thì cô ấy... hốt nhiên bận... - Rồi hồn chép miệng - giá mà mà quay lại được lúc đó, tôi giữ cô ấy lại và nói rõ xúc cảm của tôi..


Thánh Pierre trừng mắt xua tay:


- Ê, cậu lại ngốc nữa rồi, những cú nhoài người về quá vãng theo cái kiểu "giá như" đồng cân có làm sai lầm tiếp nối sai lầm thôi, chàng trai à! Đây nè, tôi cho cậu đọc một cuốn truyện mới ra lò của một tên viết truyện chẳng ra đâu vào đâu, nhưng riêng truyện "thụy khúc Tháng 2" của hắn thì có vẻ hợp với những gì cậu cần lúc này. Không có điều gì xảy ra trong thế cục cậu mà không có nguyên bởi cả, quan trong nhất là khi mọi rợ thứ đã qua đi, điều gì còn đọng lại mà thôi!


Linh vong linh cầm quyển sách trên tay rồi nheo mắt hỏi:


- Vậy bây chừ tôi đi đâu và làm gì?


- Thay bởi luyến tiếc và muốn sửa sai những điều động đã xảy ra, thì thôi, hãy tiến tới những điều mới, cậu còn những cuộc sống khác đang chờ. Tôi sẽ ký giấy chuyển cậu qua chỗ Mạnh bà, cho cậu uống Trà Lú để quên câu chuyện đáng buồn này đi và sống một cuộc sống mới...ở kiếp sau..


Linh linh hồn há hốc miệng:


- Lại bị chuyển chăng nữa hả?


Thánh Pierre cười xòa:


- cậu đừng có cào bằng tôi với mấy cái người đã chuyển cậu lòng vòng, tôi làm đúng đệ trình tự đó.


- Dù sao cũng cảm tạ ông, Thánh Pierre, tôi đã hiểu ra vài điều...


Nói rồi Linh linh hồn nhắm mắt xuôi tay sẵn sàng cho một cuộc rong rủi khác thì bỗng nhiên có người la lên:
- Khoan đã!


Thánh Piere quay lại nhìn. Linh vong hồn cũng tỉnh ngộ ra. Người vừa tri hô là một người đội mũ tai bèo,khoác áo gió màu xám tro, mắt đeo kiếng cận.


- Tôi là Ghi Chép, Chủ biên của cuốn sách Ghi-nét, tôi muốn anh ký vào cuốn sách của tôi, với kỷ lục mà anh vừa thi hài lập: vong linh đi qua nhiều cơ quan thần linh nhất và gặp gỡ nhiều vị thần nhất sau khi chết...


Linh vong linh méo miệng, không biết khóc hay cười. Linh hồn thầm nghĩ, có nhẽ bởi chưng mình là Luôn Luôn Rảnh, nên đến lúc tắt thở rồi mà cũng bị tiêu tốn nhiều thời gian đến vậy. 


Thuy Phien


SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.