Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

truyen sex - Đừng rời xa mình nhé

Từ căng tin trở về nhỏ cười nói vui đùa cùng đám con gái trong lớp. Vừa vào tới cửa lớp doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhỏ không tự chủ được nhìn một cậu bạn trong lớp, cậu ta khác với những đứa con giai khác không năng động, không cười đùa trêu chọc cùng các bạn trong lớp. Cậu ta như một cá thể đơn độc một mình,luôn ngồi im lặng tay chống cằm nhìn ra ngồi cửa sổ đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

 

Chia tay với mấy đứa bạn, nhỏ trở về chỗ của mình bên cạnh cậu bạn đó. Nhìn cậu ta mà nhỏ nhớ lại lúc gặp cậu lần đầu tiên..............

 

Đó là đầu năm lớp 11, nhỏ cùng gia đình từ đô thị Hồ Chí Minh chuyển vào thành thị Hà Nội này đâm sống, như vậy cũng đồng nghĩa với việc nhỏ phải chuyển trường. Hôm trước hết tới trường học mới, nhỏ đã gặp cậu, cũng chẳng trong điều kiện ấu thơ mê hoàng tử và công chúa gì, ngược lại nhỏ chứng kiến cậu bị ba nam hoá ăn hiếp mà không hề làm phản kháng. Tất nhiên một đứa ưa đích thị nghĩa như nhỏ thì sẽ không để điều này xảy ra, ngay lập tức nhỏ kêu to:

 

-       BÁC BẢO VỆ ƠI Ở ĐÂY CÓ ĐÁNH NHAUUUUUUUUUUUUUUUU.

 

Ba nam hoá kia giật thột nhìn nhỏ, sau lại nhìn nhau rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy không dám ngoái đầu lại. Nhìn những người kia bỏ đi, nhỏ chậm rãi đến bên, ngồi xuống nhìn cậu lo âu hỏi:

 

-       Cậu không sao chứ?

 

Cậu ta ngước mặt lên nhìn nhỏ, nhìn vào đôi mắt cậu làm nhỏ khẽ giật mình. Đôi mắt đó  thật đẹp, đôi mắt như mặt hồ yên tĩnh được ánh sáng thái dương chiếu xuống long lanh huyền ảo,nhưng lại tiềm ẩn một sự đơn chiếc một mình.Không hiểu sao nhỏ cảm thấy một cảm giác khó chịu nơi lồng ngực. Trong đầu hiện lên một suy nghĩ muốn kéo cậu ra khỏi nhà giam mang tên "cô đơn”. Cậu bỏ mặc nhỏ tự mình chật đấu vật đứng lên bỏ đi, để  lại nhỏ ngồi đó nhìn theo bóng lưng cậu dần xa.

 

Sau đó nhỏ biết được lớp nhỏ sẽ học lại cùng lớp với cậu, đã thế còn ngồi cùng bàn với cậu, còn biết được tên cậu là Minh-Huỳnh Thái Minh một cái tên rất hay nhỏ đã nhận xét như vậy. Khi biết được điều đó nhỏ đã vui mừng tới nhường nào, muốn nhảy cà tưng lên mà hò hét muốn ôm cậu như một người bạn thân lâu năm được gặp lại nhau vậy.

 

Quay trở lại thực tại, nhỏ giật thột khi thấy cậu nhìn mình chằm chằm, thẹn thùng mặt nhỏ cũng có chút đỏ. Cậu không điển trai như hotboy nhưng có khuôn mặt ưa nhìn, với đôi mắt to không lẫn tạp chất, cái mũi cao cân đối, đôi môi đỏ tự nhiên. Tất cả những gì ở cậu đều làm cho nhỏ thích. Nhỏ cười tươi lấy trong túi ra một cây keo kiết đưa cho cậu:

 

-       Linh cho Minh nè.

 

Cậu nhìn cây đá trên tay nhỏ rồi lại nhìn khuân mặt cười đến tinh ma lại có chút hồng hồng, trong cậu có cái gì đó khẽ lay động. Linh- nhỏ không nằm trong danh sách những cô nàng xinh đẹp hay thích son phấn trang điểm để cả người bốc mùi mĩ phẩm nồng nặc, được một cái là nhỏ rất thanh tú kèm theo nụ cười tươi tắn thành thử làm nhỏ trở thành thử dễ thương, thân thiện trong mắt mọi người. Cậu khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn, đưa tay tiếp nhận cây keo kiệt từ nhỏ bỏ vào trong túi của doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat mình mà không ăn, xong xuôi cậu lại đắm chìm trong thế giới của mình mà mặc nhỏ muốn làm chi thì làm.

 

Trước thái độ của cậu nhỏ cũng không giận mà trái lại cười tươi hơn trong mắt ánh lên một niềm vui. 


Thực ra đối với thái độ hiện nay của cậu đó là một bước biến chuyển khá lớn đối với nhỏ. Trước đây khi mới tiếp kiến cận làm bạn với cậu nó nhận ngay sự hờ hững không quan tâm của cậu đối với nó. Khi nhỏ chuyện trò với cậu thì đồng cân có nhỏ bảo nhỏ nghe, hỏi han này nọ quan tâm đến cậu thì nhận được sự lặng im từ cậu. Rồi ngày nào nó cũng đưa cậu một cây kẹo, bít tất nhiên cậu cũng chẳng để tâm  nhưng nhỏ tự tiện dúi vào cặp cậu. Ngày nào cũng như thế xảy ra, danh thiếp bạn trong lớp cũng bảo nhỏ không thành ra quan tâm đến cậu làm gì, cậu là một người tự kỉ không quan hoài tới người khác đâu. Nhưng nhỏ mặc kệ, cậu càng như thế ý trí muốn kéo cậu hoà nhập với cuộc sống này càng mãnh bại liệt hơn.

 

 Cho tới một ngày, trên đường đi học về nhỏ nhìn thấy cậu bị một đám thanh niên vây lại đánh túi bụi, miệng bọn chúng không ngừng chửi thề, còn cậu nằm co ro dưới đất tay ôm đầu, mặc cho chúng đánh mình. Nhỏ hấp tấp chạy lại, đẩy một tên thanh niên ra vội  đến bên cậu, nhìn cậu người đầy xót thương tích, trong lòng nhỏ nổi lên một sự chua sót. Nhỏ tức giận quát vào mặt đám thanh niên kia:

 

-       Các ngươi thật là một đám hèn hạ nhiều người như thế mà đánh một  người có cảm thấy xấu hổ không?

 

Tên thanh niên to con nhất cười cợt nhả, lên tiếng tiếng hảo tâm nhắc nhở nhỏ:

 

-       Nhóc con mau biến khỏi đây, đừng nhiều chuyện chen vào việc của bọn anh. Không nhóc con sẽ phải hối hận đấy.

 

Nhỏ nhìn đám thanh niên với ánh mắt hình viên đạn, giọng nói không hề sợ hãi mà còn rắn rỏi hơn trước:

 

-       Không thì sao? mấy anh sẽ làm chi tôi nào?đánh tôi sao? Hừ thật hèn hạ.

 

Một tên trong đám thanh niên nhếch miệng cười đến đểu giả, mặt trát cả tấn phấn, ăn mặc thì loè loẹt không khác gì con vẹt, trông thật sự rất đáng ghét, hắn cất tiếng nói giọng the thé nửa nạc nử mỡ, à không phải gọi là bê đê mới đúng:

 

-       Nhóc thích thì chị chiều. Tên bê đê đó tiến đến nắm cổ tay nhỏ xiết chặt, làm nhỏ rất đau, khẽ nhíu mày nhưng mặt nhỏ vẫn tỏ ra kiên cường bất khuất.

 

- giỏi lắm không hề run sợ. Dứt lời tên bê đê tát nhỏ một cái đau rát trên mặt, máu  miệng rỉ ở môi chảy ra, nhỏ chệnh choạng ngã xuống đất khuỷ tay đụng chạm mạnh trên nền gạch cứng đau đớn truyền đến làm nhỏ không khỏi nhăn mặt, cố kỉnh để không cho bản thân không kêu lên. 


Tên bê đê túm cổ áo nhỏ lên, nói :

 

-       Có đau không? Đau thì lên tiếng nài xin đi chị đây sẽ tha cho. Nào nói đi.

 

-       Hừ đừng hòng. Nhỏ nhìn tên đó đầy nan hoa hận.

 

-       Đến giờ khắc này còn cứng đầu. Tên bê đê tức giận đạp nhỏ một phát thật mạnh vào bụng, nhỏ ngã xuống đập đầu tường  nhỏ kêu lên "A” một tiếng rồi bất tỉnh nhân dịp sự ngất xỉu tại chỗ, máu từ đầu nó chảy ra.

 

Đám thanh niên sợ hãi đứng hình, mặt xanh như tàu lá chuối. Còn cậu khi thấy nhỏ bị đánh, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh trong tiềm thức, anh trai cũng từng cứu cậu mà bị đánh, người anh đầy máu giọng nói yếu ớt của anh kêu cậu chạy đi. Cậu hoảng loạn không ý thức được gì, hình ảnh đó luôn xuất hiện trong đầu cậu như một cuốn phim quay chậm.Cậu cho rằng cái tắt thở của anh trai là bởi chưng cậu gây ra mặc cho mọi rợ người thân chung quanh nói rằng: đó không phải lỗi của cậu, đây đích thị là lí do cậu "tự bế” mình trong một thế giới riêng vì chưng chính thị bản thân cậu tạo ra để cách ly với thế giới bên ngoài. Nghe thấy tiếng kêu của nhỏ cậu sực tỉnh, nhìn nhỏ hôn mộng ngất xỉu cậu liên tưởng tới cái chết của anh trai, cậu đến bên nhỏ, để nhỏ nằm với một phong thái thoải mái miệng lẩm thưa nói với nhỏ điều động gì đó. Xong, cậu nhìn đám sát nhân vẫn còn sợ hãi đứng đó, từ từ cậu tiến đến chỗ bọn chúng, mắt cậu nổi những huyết quản đỏ ngầu, miệng gầm lên hai tiếng:

 

-       TrẢ GIÁ.

 

Dứt lời cậu xông lên đánh cho đám kia một trận sống chết, thân tàn ma dại, nhất là tên bê đê kia có nhẽ sẽ tàn truất phế cả đời. Giải quyết xong cậu đưa nhỏ tới bệnh viện cấp cứu, ba mẹ của nhỏ cũng vội vã đến, lo âu cho con gái đến mất ăn mất ngủ, cũng may ca cấp cứu thành công. Đến khi danh thiếp bậc phụ huynh hỏi cậu: "- chung cục đã xảy ra chuyện gì?” thì đồng cân nhận được sự im lặng, và cái cúi đầu không dám nhìn họ. Các bậc phụ huynh cũng tiền đành thở dài đợi nhỏ tỉnh lại sẽ hỏi.

 

Nhỏ hôn nằm mơ 1tuần liền, trong thời gian đó cậu thường xuyên túc trực bên nó suốt, không quan tâm đến lời dạy dỗ của ba mẹ nhỏ và ba mẹ cậu. Trong lòng cậu vẫn hiện hữu một nỗi sợ, sợ nhỏ sẽ bỏ cậu mà đi như anh cậu. Trong suốt thời kì qua những việc nó làm trò chuyện với cậu mặc cho cậu cứ im lặng, cậu cũng rất muốn chuyện trò với nhỏ nhưng không biết nói như thế nào cho đúng. Những cây keo kiệt nhỏ cho cậu, cậu nỡ ăn bởi đó là của nhỏ, cậu đã để chúng vào một chiếc hộp thật đẹp. 


Ngay hôm nó tỉnh lại, khi nhìn thấy cậu bên cạnh gục đầu xuống giường nhọc mệt mà thiếp đi, nhỏ khẽ cười đưa tay định chạm vào gương mặt mang đầy vẻ mệt mỏi, lòng nhỏ cảm thấy đu đớn khi thấy cậu như vậy. Đột nhiên cậu tỉnh dậy nhìn nó đang cười, hắn không tin vào mắt mình nữa trong lòng vui sướng vô cùng, môi khẽ nhếch lên nói với nhỏ:

 

-       Cũng tỉnh.

 

Đây là câu đầu tiên mà cậu nói với nhỏ, cậu không biết rằng nhỏ vui tới nhường nào đâu, giọng cậu trầm mà êm nghe rất êm tai.

 

-       ừ, mình không sao. Nhỏ nở nụ cười tươi, ánh ban mai chiếu doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat vào nhỏ làm nhỏ đẹp đến cọ lạ.

 

Cậu nắm lấy tay nhỏ. Giật mình theo làm phản xạ nhỏ rụt tay lại, nhưng bị cậu nắm chặt chịa lấy. Mắt cậu nhìn thẳng vào mắt nhỏ, mặt nghiêm túc nói:

 

-       Đừng rời xa tớ nhé.

 

Nhỏ sững sờ trước câu nói của cậu,mất vài phút lấy lại tinh thần, nhỏ cười với cậu khẽ gật đầu. Nhỏ làm sao rời xa cậu được nữa chứ, khi cậu đã lấy mất đi một thứ hết sức của nhỏ rồi.

 

SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.