Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

truyen sex - Truyện họa tâm

Ta hỏi người


"Giữa quyền lực và tình yêu, truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người sẽ chọn điều gì?”

Người trả lời

"Đối với ta, ái tình đồng cân là thứ phù du hoa lệ… Chỉ có quyền lực là thứ vĩnh viễn không bao giờ phản bội lại lòng tin của ta”

Ta hỏi người

"Nếu một ngày nào đó, ta biến mất, người sẽ nhớ ta chứ?”

Người đáp văn bằng sự im lặng

Ta nghĩ rằng ta đã biết rõ câu trả lời của người từ lâu lắm rồi

Dẫu cho ta có biến mất, người cũng chẳng bận tâm, vì lẽ, ngay từ đầu, người đã không lưu tâm đến sự có mặt của ta


Một cánh anh đào bé nhỏ chẳng thể làm nên cả mùa xuân…

Ta vĩnh viễn chẳng thể chạm đến trái tim người…


Ta muốn biết, cho đến tận cùng, ta là gì trong trái tim băng giá đầy mưu toan sâu xa kia…




Ta gặp người lần trước hết khi vừa tròn 16 tuổi.


Ấn tượng đầu của ta về người, là sự tĩnh mịch của màn đêm lạnh giá vào những đêm tối tuyết rơi đầu mùa.


Người rất mĩ, mĩ đến mức mị huyễn hoặc chúng sinh!


Người cao lớn và uy phong với danh thiếp đường nét tinh tế trên khuôn mặt hoàn mỹ, mái tóc đen nhánh khẽ bay biến theo từng cơn gió xuân.


Đôi mắt người cũng mang một màu đen truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat  như cái ấn tượng ban sơ của người, đôi mắt sâu thẳm khiến cho đối thủ phải cảm thấy e dè bởi chưng chẳng ai có thể hiểu được người đang suy tính điều gì.


Đằng sau cái mặt nạ hoàn hảo đó, ta vẫn cảm thấy một bóng dáng trơ trọi đơn chiếc của kẻ độc tôn trên con đường của riêng hắn.


Người là Thất hoàng tử, là kẻ ít có khả năng nhận được vương quyền nhất!

Nhưng éo le làm sao, người lại là kẻ có tham vọng cao nhất hoàng triều!


Người sẽ làm vô luận điều gì để đoạt được ngôi báu, bất luận điều động gì để vươn đến đỉnh cao của thế giới quyền lực vinh quang.


Và ta cũng đồng cân là một bước đệm nhỏ nhoi trên con đường gian nan mà người đã chọn lựa.


Phụ thân ta là Đại tướng quân thống lĩnh một nửa số mệnh binh lính trong hoàng triều, và ta, nhi nữ độc tôn của hắn, trở nên một con cờ toàn hảo trên bàn cờ mưu tính của người.


Ngày người đem sính nghi đến cửa dặm hỏi ta, trong trái tim ta đã len lên một tia hi vọng. Nhưng, mong về điều gì?


Người không yêu ta, ta hiểu rõ điều động đó!


Khi nhìn vào đôi mắt đen nhánh đến bất tận của người, ta đã nhận ra điều động đó rồi. Ánh mắt người nhìn thê tử của mình trong đêm tân hôn không hề mang chút ấm áp ôn nhu như những người phẩm bình thường khác, ta mỉm cười buồn, a, ít ra, hãy để bản thân ta chìm ngập vào cơn mộng mị chiêm bao muội này.




day la noi dung footer




Chẳng biết tự bao giờ, ta đã yêu người.


Ta yêu dáng dấp đơn độc im lặng bên tách trà nguội lạnh lặng lẽ ngắm nhìn ánh trăng tròn vào một đêm tháng bảy. Người ngồi bên ta, lặng thinh nghe ta gảy khúc Dạ nguyệt, cho đến khi kết thúc, đôi mắt người vẫn không nhìn về phía ta lấy một lần, người nhìn về phía mặt trăng, nhưng tâm hồn người lại đang phiêu lưu về một phương trời đất ơi nào đó. Ta ngắm nhìn người, tự sát hưởng chút hạnh phúc nhỏ nhoi khi được ở gần người. Đối với ta, thế này là đủ.


Ta yêu dáng vẻ đơn độc của người giữa bầu trời tuyết rơi trắng xóa, người khẽ nhăn trán khi thấy ta ngồi ở một góc vườn để chăm chút cho những chậu cây. Ta mỉm cười, nói đấy là hoa thủy tiên, loài hoa kiên cường có thể chống chọi với mùa đông khắc nghiệt, loài hoa tin vào mùa xuân. Người nhếch mép tạo thành một nụ cười chế nhạo thường nhật, ta nhún nhường vai tỏ vẻ không để ý, bất chợt, cả người ta bị nhấc bổng lên văn bằng đôi tay cường tráng của người. Người ôm ta, đưa ta vào phòng tiền để kiên cố rằng ta sẽ không nhiễm lạnh.Nếu con gái của Đại tướng quân bị nhiễm phong hàn, tin chắc rằng xuân đường ta sẽ chẳng bằng lòng lắm về người đâu.


Tất cả mọi rợ hành động của người đều ẩn chứa một suy tính sâu xa nào đó. Ta mỉm cười buồn, a, mùa đông giá lạnh này chừng nào mới qua đi đây?




day la noi dung footer




Vị thái y khẽ thở dài, những nết nhăn trên vầng trán cao của ông càng sâu thêm khi nhìn ta, ông bất lực nói.


-"Thật xin lỗi!”


-"Đứa bé, không còn nữa, phải không?” Ta nhẹ nhàng nói.


Ông lắc đầu, vẻ bất đắc dĩ trên mặt càng bại lộ rõ, ông nhìn ta với vẻ do dự, ta nói tiếp những lời trong suy nghĩ của ông.


-"Ta không còn sống được bao lâu nữa, phải không?”


-"Hoàng hậu…” Ông vội quỳ rạp xuống nền đất, cả người khẽ run "Xin hãy tha tội nghiệp lão cu li bất lực…”


-"Không sao, ta sẽ không trách phạt ngài, dầu gì ngài đã nỗ lực hết sức” Ta gượng ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường "Xin ngài hãy giúp ta một chuyện…”


-"Nếu lão phu có thể làm được trong giới thời hạn của mình, xin Hoàng hậu hãy phân phó.”


-"Ta còn sống được bao lâu?”


Ông bởi vì dự hồi lâu mới cất tiếng


-"Chậm nhất là ba tháng nữa… Độc tố trong người Hoàng hậu quá mạnh, e là đối phương kiên tâm khử người bằng mọi giá…”


"Được rồi.” Ta gượng cười "Xin ngài, hãy giữ bí hiểm chuyện này, đừng để Bệ hạ biết được.”


-"Chuyện này…”


-"Ta cầu xin ngài!”


Ông thở dài đầy miễn cưỡng thay cho sự đồng thuận.




3 tháng, ta chỉ còn sống được 3 tháng nữa…


Kì lạ làm sao, ta không hề cảm thấy hoảng loạn hay sợ hãi. Bình lặng ư? Khi biết rõ thời điểm mình sẽ tạ thế, ít ra, ta còn có trạng thái biết rõ mình còn bao lăm thời gian để tự khắc ghi trong trí nhớ gương mặt người…




day la noi dung footer




Ta ngắm nhìn bức họa còn chưa ráo mực trên mặt bàn, thở ra hài lòng. Trong bức họa, là dáng dấp cô độc của truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người, hình ảnh của người vào cái đêm trăng rằm đó. Tĩnh lặng như hồ thu, lặng im như màn đêm.


Ta nhìn người trong tranh, khẽ mỉm cười, ít ra, ta vẫn còn có trạng thái lưu lại một tí gì đó về người.


Người giờ đây đã có trong tay vớ cả, địa vị, quyền lực, chỉ tài, giang sơn, mỹ nhân…


Người vốn không yêu ta thì cớ sao chi ta phải níu kéo thứ không thuộc về mình?


Người cho ta danh phận Hoàng hậu, hữu danh nhưng vô thực.

Ta chỉ có trạng thái mỉm cười mà thôi.


Trái tim người vốn không có hình bóng của ta…




day la noi dung footer




Cơ trạng thái yếu đuối của ta đã đến giới hạn, cuối cùng, cũng có trạng thái đợi được đến ngày anh đào nở rộ trong sân.


Ta cho a hoàn cho mời người đến biệt cung của ta, dù rằng không chắc rằng người sẽ đến, nhưng ta vẫn đợi, có nhẽ vì chưng ta hiểu rõ, đây sẽ là lần cuối cùng ta gặp người.




Cơn gió xuân lướt qua, cuốn cánh hoa theo từng dòng xoáy nhỏ…




Người xuất hiện cuối con đường, mái tóc đen lánh phăng bay, ta nhìn người, khẽ mỉm cười, giống như lần trước hết ta gặp người, một mùa xuân đã rất xa trong quá khứ…


-"Tham kiến Hoàng thượng” Ta nhún nhường chào đúng nghi lễ, khẽ mỉm cười yếu ớt.


Nhận thấy vẻ nhợt nhạt trên khuân mặt ta, người đỡ ta ngồi xuống.


-"Có việc gì không?” Người hỏi văn bằng chất giọng trầm trầm đầy từ tính.


-"Không có gì, chỉ là muốn cùng người ngắm hoa anh đào thôi” Ta nhẹ nhàng lắc đầu.


Người im lặng không nói, ngồi xuống cạnh ta.


Chẳng biết thời kì đã trôi qua bao lâu, ta bỗng cảm thấy mệt mỏi.




Cả cơ thể trở thành ra nặng trĩu, đôi mắt khẽ khép lại, đầu ta bất đồ dựa vào bờ vai cứng rắn của người, yên bụng ngủ thiếp đi.


Một giấc ngủ dài, rất dài…


Bên tai ta đột nhiên nghe thưa thớt tiếng người gọi tên mình… Nhưng giọng nói thân thuộc ấy cứ trôi về một nơi bóng gió nào đó…


Ta mỉm cười, ít ra, ta đã có thể ở bên cạnh người đến giây khắc cuối cùng…




Người không yêu ta, trái tim người chưa bao giờ hướng về ta cả…


Thế nhưng…


Ta yêu người, yêu bằng cả cuộc thế này.


Ta không hề hối hận khi yêu người, chưa bao giờ hối hận!

Dù chỉ là một chút, có bao giờ, trái tim người lắng ứ hình bóng của ta?  

SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.