Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

truyen sex - Một cú hỏi dốt ngơ

 Một câu hỏi nữa thôi. Làm thế nào mà anh đã dứt bỏ được cô ấy doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi trong ba tuần lễ? 

- Này, cả hai đứa chúng tôi đều đã thỏa mãn chút xíu nỗi khát khao, anh hiểu chứ? Cô ấy khăng khăng từ chối việc quay lại Rome là nơi mà cô ấy thấy mình buộc lòng phải gặp mặt những người cô ấy quen biết, mà nhất mực Rome là tối cần thiết với tôi, và tôi cũng đã nhớ nhung công việc của tôi. Đó là lý bởi vì bình phẩm thường thứ nhất cua sự tan vỡ. Ngoài ra ông cha già của cô ấy lại thình lình tới khách sạn, và ông cụ đã la cho chúng tôi một trận... Thế là cuộc tình đã có một chiều hướng quá khó chịu khiến tôi thực sự thấy vui vẻ khi thoát khỏi nó, mặc dầu tôi đã nhớ cô ấy một cách kinh khủng trong ít lâu. Bây giờ tôi tin tưởng là anh sê không nhắc lại một tẹo gì về những chuyện tôi đã nói với anh. 

- Bạn Kennedy thân mến, không bao giờ tôi dám làm ăn đó đâu? Nhưng bít tất cả những gì anh kể lại làm tôi rất quan hoài do tôi đã hiểu rõ được nhân dịp hoá quan của anh. Nó hoàn toàn khác hắn quan niệm của tôi, bởi chưng tôi đã biết rất ít sự đời . . . Và bây giờ anh muốn tôi nói cho anh biết về những hầm mộ mới của tôi phải không? Anh có cố kỉnh bảo tôi mô tả chúng ra cũng vô bổ thôi. Không bao giờ anh tìm thấy chúng qua một sự diễn đạt sơ sài. Việc độc nhất phải làm là tôi phải dẫn anh tới đó. 

- Thật là đại diệu! 

- Bao giờ anh muốn đến chỗ đó? 

- Càng sớm càng tốt. Tôi rất nôn nóng... 

- Sự thật là đêm nay rất đẹp, tuy rằng hơi lạnh một chút. Anh có muốn rằng chúng ta sẽ khởi hành trong một giờ nữa không? Phải tuyệt cẩn trọng để khỏi bị theo dõi. Nếu có kẻ nào trông thấy chúng mình cùng đi săn tìm với nhau, hắn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi sẽ đánh mùi ngay ra một, vụ làm ăn mới. 

- Đồng ý về sự cẩn trọng tối đa, - Kennedy đáp lại, - Có xa không? 

- Vài cây số 

- Không quá xa đế đi bộ tới chứ? 

- Ồ không! Ta có trạng thái dễ dàng đi tới đó. 

- Vậy thì tốt nhất là đi bộ. Một anh đánh xe ngựa sẽ nói bừa bãi nếu anh ta để chúng ta xuống một nơi hoang vắng vào nửa đêm. 

- Rất đúng! Chúng ta sẽ gặp lại nhau lúc nửa đêm ở chỗ góc đường Appienne. Tôi phải về qua nhà để lấy diêm, nến và danh thiếp đồ đánh vật linh tinh. 

- Tuyệt hảo, Burger ạ! Tôi nghĩ rằng anh đã rất hào hoa khi cho tôi biết điều bí ẩn của anh, và tôi xin hứa là sẽ không viết gì trước khi anh ban bố bản tường trình. Bây giờ, chào tạm biệt! Anh sẽ gặp tôi lúc nửa đêm ở góc đường Appienne. 

Không khí lạnh lẽo và trong trẻo vang vọng những tiếng chuông có giai điệu của cái thành phố lắm đồng hồ này khi Burger, quấn mình trong một chiếc măng tô kiểu Ý, tay mang một cây đèn, đi tới chỗ hẹn gặp. 

Kennedy từ trong bóng tối đi ra trước mặt anh. 

- Hăng hái trong công việc cũng như trong tình yêu! - Anh chàng người Đức kêu lên và cười lớn. 

- Đúng. Tôi đã tới đây từ gần nửa tiếng đồng hồ. 

- Tôi hy vọng là anh đã không nói với ai một mảy may nào về trang mục đích cuộc hành đệ trình của chúng ta chứ? 

- Không ngu như vậy đâu! Xin thề có trời, tôi bị lạnh buốt thấu xương đây này! Đi ôi thôi , Burger, ta hãy đi bộ một lúc cho ấm người. 

Họ đi những bước đều trên mặt phố đá, con đường này là vớ cả những gì còn lại của một tuyệt vời vỡ lở nức tiếng nhất trên thế giới. Một vài người dân cày từ trong quán nhậu đi ra để trở về nhà; có những chiếc xe đẩy chất đầy nông phẩm đi về phía thành Rome. Họ không gặp ai khác nữa. Ở bên phải, ở bên trái của họ, những ngôi mộ lớn nổi bật lên trong bóng tối. Cứ như vậy họ đi mãi tới khu hầm chiêu tập Saint Calixte, và ở phía trước mặt, họ nhìn thấy dưới ánh trăng đang lên cao hiện ra rõ ràng cái pháo đài lớn, hình tròn Cecilia-metella. Burger đặt một bàn tay lên hông và dừng lại. 

- Chân anh dài hơn chân tôi, và anh là người đi bộ giỏi, - anh nói và cười lớn. - Tôi nghĩ rằng chỗ mà chúng mình phải tách ra làm hai ngả cũng không xa đây. Phải, chúng mình tới nơi rồi, sau cái quán ăn, nhìn kìa, đường không rộng lắm; đế tôi đi trước; anh bước theo tôi. 

Anh ta đốt đèn lên, con đường chật hẹp, khúc khuỷu chạy vòng vèo giữa danh thiếp bãi lầy của miền Campanie. Cái cống nước lớn của thành La Mã cổ xưa nằm yên như một con sâu khổng lồ trên cảnh đánh vật dưới ánh trăng. Hai người đi qua dưới một vòm cao và đi men theo bức tường vòng tròn, tường này đánh dấu vị trí của trường đấu cổ xưa. Sau cùng Burger dừng lại trước một cái chuồng bò nằm chơi vơi giữa đồng quê bát ngát, rồi anh móc trong túi ra một cái chìa khóa. 

Kennedy kêu lên: 

- Anh không làm cho tôi tưởng rằng danh thiếp hầm chiêu tập của anh nằm bên trong một căn nhà chứ! 

- Có chứ, lối vào. Đây là những thứ bảo vệ cho chúng mình chống lại bọn tò mò.

- Ông chủ nhà có biết chuyện này không? 

- Không, ông ta có tìm thấy một hai đấu vật mà thuộc tính của chúng làm cho tôi nghĩ rằng cái chuồng bò này đã dược xây cất ngay bên trên một lối vào của những hầm mộ. Do đó tôi đã thuê cái chuồng bò và tự tay tôi đã tiến hành việc đào bới. Vào đi, và hãy đóng cửa lại nhé... 

Hai người đang ở trong một tòa nhà dài và trống rỗng, những cái chậu và những cái máng treo trên một trong các bức tường. Burger đặt cái đèn xuống đất và lấy áo măng tô che nó lại, trừ một phía đế hở. 

Anh nói: 

- Nếu có kẻ nào nhìn thấy ánh đèn trong chỗ heo hút này thì những cái miệng tha hồ mà mách nước lẻo. Chỉ cần anh giúp tôi khiêng danh thiếp tấm ván này ra... 

Những tấm ván ở một góc đã được gỡ đinh ra; hai nhà khảo cổ tuần tự dựng chúng vào tường. Trước mặt gia tộc hiện ra một lỗ vuông, bên trong lỗ đó có một thang gác với danh thiếp bậc văn bằng kẹo cũ kỹ dẫn xuống phía sâu thẳm của lòng đất. 

- Cấn thận? - Burger nói lớn với Kennedy trong khi anh chàng này quá nôn nóng bước ngay xuống mấy bực đầu tiên. - Dưới đó là một cấm địa thực sự đó: nếu anh đi lạc thì có đến một trăm phần trăm rủi ro là không bao giờ anh tìm ra đường về nữa. Hãy đợi tôi mang đèn tới. 

- Nếu quả là nó rối rắm như vậy thì làm thế nào mà anh tiền có một doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi mình tự ra vào được? 

- Lúc đầu có nhiều lần suýt nữa tôi đã bị lạc, nhưng rồi tôi học cách nhận ra lối đi. Cái nằm mộng cung này đã được kiến tạo theo một sơ đồ khá rõ ràng, nhưng kẻ nào đi lạc mà không có đèn thì không tài gì tìm thấy đường ra. Ngay cả bây giờ tôi còn phải thả một cuộn dính líu phía sau khi tôi đi sâu xuống. Trông kìa, mỗi nhà cầu này được phân ra và còn phân ra nhỏ hơn đầu hàng chục lần, mỗi lần hàng phục trăm thước... 

Ở sáu hay bảy thước phía dưới sàn chuồng bò, họ tới một căn phòng vuông khoét vào keo kiệt vôi mềm. Ngọn đèn chiếu ra một ánh sáng nhỏ lung linh trên danh thiếp vách tường màu nâu đã nứt rạn hết. Ở vớ cả mọi phía đều hiện ra những hiên tối mịt đi từ cái ngã tư này. 

- … Anh phải theo sát bên tôi, anh bạn – Burger ra lệnh - Chớ có dừng bước để nhìn một vật gì trên đường đi, vì chưng tôi sẽ dẫn anh tới một nơi mà anh sẽ trông thấy nhiều thứ hơn là tất cá những thứ anh có trạng thái thấy trong danh thiếp hành lang. Nếu ta đi thắng tới đó thì ta sẽ dành dụm được thì giờ. 

Anh đi vào một trong danh thiếp hành lang. Anh chàng người Anh đi theo trung thành gót. Cứ một lúc là cái nhà cầu lại tẻ ra làm hai lối, nhưng Burger không dừng chân và cùng không bao giờ ngần ngừ: đúng là anh đã có những dấu bí ẩn làm tiêu điểm. Suốt dọc danh thiếp bức tường, chất chồng lên nhau như những giường ngủ trên một con tàu của danh thiếp dân di cư, những người Cơ đốc giáo của La Mã cổ xưa nằm yên nghỉ. Ánh sáng vàng vọt của cái đèn soi rõ những khuôn mặt nhăn nhúm của những thi thể ướp, làm nhấp nhánh những cái sọ tròn và những cánh tay dài và trắng bắt chéo trên những bộ ngực trơ xương. Kennedy phóng ra những cái nhìn đầy tiếc nuối và ham muốn về phía những đầu hàng chữ nhiều vô mệnh kể, những bình phẩm đựng tro cốt, những tranh ảnh trang trí, những quần áo, những đồ dùng vẫn nằm y nguyên như lúc những bàn tay sùng tín đã đặt chúng ở đó hàng phục nhiều thế kỷ trước. Ngay lúc vừa nhìn thấy, anh đã nghĩ kiên cố rằng đây là những hầm chiêu tập của một sự sang giàu hiếm có tiềm ẩn một số phận lượng rất lớn những di điển tích của thời đế quốc La Mã. 

- Những cái đèn của anh tắt đi thì làm sao? – Anh hỏi trong khi họ hấp tấp đi tới nơi mà Burger đã chỉ. 

- Tôi có một cây nến để đề phòng và một bao diêm trong túi. À, anh Kennedy, anh có mang theo diêm không? 

- Không. Anh phải cho tôi vài que mới được. 

- Ồ, có gì đáng kể? Không vì chưng lý bởi nào mà chúng mình phải rời xa nhau. 

- Chúng ta sẽ đi tới đâu? Tôi thấy chừng như chúng mình đã đi trên dưới bốn trăm thước rồi, phải không? 

- Tôi nghĩ rằng nhiều hơn thế. Những dãy chiêu tập này dài vô tận... ít ra là tôi chưa thấy chỗ tận cùng của nó. Nhưng vì bây chừ chúng mình đi tới một chỗ oằn èo tôi phải thả cuộn dính líu ra. 

Anh buộc một đầu sợi dính dáng vào ruột hòn kẹo nhô ra rồi nhét cuộn dính líu vào bên trong áo bành tô và cứ bước tới đâu thì nhả nó ra tới đó. Kennedy nhận thấy sự cẩn trọng này không phải là vô ích, do các lối đi mỗi lúc càng phức tạp thêm tạo thành một màng lưới những con đường luôn luôn cắt ngang nhau. Nhưng bít tất cả mọi con đường đều dẫn tới một cái phòng lớn hình tròn, ở cuối phòng này có một cái bệ vuông mà một bên được che kín bằng một phiến cẩm thạch. 

- Chúa ơi! - Kennedy kêu lên trong niềm sảng khoái - Đây là một bàn thờ của người Cơ đốc: không biết chừng là cái bàn độc xa xưa nhất. Cây thánh chớ chi nhỏ của lễ phong thánh được tự khắc trên góc này. Chắc chắn là cái phòng hình tròn này đã được sử dụng làm giáo đường! 

- Đúng vậy! - Burger háp lại - Nếu tôi có nhiều thì giờ, tôi sẽ tiền cho anh thảy vớ cả những cái thi thể được chôn trong các hốc dọc theo dãy tường: đó là thi thể của các vị giáo hoàng và giám mục đầu tiên của Giáo hội, cùng với các mũ mão, pháp trượng, y phục đạo của các ngài. Này, chả hạn hãy nhìn cái thi thể kia xem... 

Kennedy bước tới và ngắm nghía một cái đầu tái nhợt tỳ lên một cây pháp trượng đã nát thành bụi. 

- Tuyệt diệu! - Anh thốt lên với một giọng nói vang dội cả những vách của khung vòm - Theo kinh nghiệm riêng của tôi, đây là việc có một không hai. Anh Burger, đem cái đèn gần lại đi: tôi muốn được xem bít tất cả những cái xác. 

Nhưng anh chàng người Đức lại đi tới đầu bên kia của căn phòng và anh ta đứng ở giữa cái vòng ánh sáng vàng vọt. 

- Anh có biết từ chỗ này tới cầu thang có bao lăm chỗ rẽ làm ta lầm lỡ không? - Anh ta hỏi - Hơn hai ngàn chỗ! Chắc chắn đó là một trong danh thiếp phương tiện mà những người Cơ đốc đã dùng để tự bảo vệ cho họ. Giả dụ là ở chỗ này một người có mang đèn đi đi nữa nữa thì anh ta cũng chỉ có cơ may một phần trên hai ngàn là sẽ tìm được lối ra. Và nếu không có đèn thì còn khó hơn rất nhiều? 

- Đúng vậy! 

- Bóng tối thật kinh khủng! Đã có một lần tôi thể nghiệm nó. Ta hãy thử một lần nữa. 

Anh ta cúi xuống gần cái đèn và ngay lập tức như có một bàn tay vô hình bưng kín hai mắt của Kennedy. Trước giờ khắc này không bao giờ anh biết thế nào là bóng tối. Bây giờ thì anh có cảm tưởng là nó dính dáng chặt vào anh, nó làm anh nghẹt thở, nó là một chướng ngại vững chắc cản trở không cho người anh cử động, bước đi. Anh dang hai tay ra để đẩy lui nó. 

- Thế là đủ rồi, Burger! Cho lại chút ánh sáng đi. 

Nhưng người bạn của anh bật cười lớn. Trong căn phòng hình tròn này, tiếng cười của anh ta giống như song song phát ra từ mọi rợ phía. 

- Anh bạn Kennedy à, chắc anh khó chịu lắm phải không? 

- Không sao, anh bạn ạ! Hãy đốt đèn lên đi! 

- Thật là kỳ cục, Kennedy à. Nghe tiếng động tôi hoàn trả toàn không định được hướng anh đang đứng. Còn anh, anh có trạng thái đoán được tôi đang ở chỗ nào không? 

- Không. Tôi có cảm nghĩ là anh đang đứng ở khắp mọi rợ nơi chung quanh tôi. 

- Nếu tôi không nắm lấy sợi dính líu thì tôi sẽ không biết phải làm thế nào để ra khỏi chỗ này. 

- Tôi nghi ngờ về chuyện đó. Thôi đi, anh bạn, đánh lên một que diêm đi! Ta phải kết thúc trò chơi kỳ cục này. 

- Anh Kennedy này, hãy nói đi. Tôi nghĩ rằng có hai điều mà anh đặc bại liệt thích thú: sự mạo hiểm, và một chướng ngại để vượt qua. Sự mạo hiếm sẽ là việc anh phải tìm một con đường để ra khỏi những hầm chiêu tập này. Điều trở ngại sẽ là bóng tối và hai ngàn lối rẽ lúc nào cũng làm cho ta lầm lạc. Nhưng anh không cần vội vã; anh còn nhiều thì giờ mà. Khi anh dừng lại nghỉ, tôi hi vọng rằng anh sẽ nghĩ một tẹo tới cô Mary Saunderson, và anh sẽ duyệt xét lại tiền lương tâm xem anh có hoàn toàn chung thủy với cô ấy không. 

Kennedy gầm lên. 

- Đồ ác quỷ! Anh muốn nói gì đó? 

Anh chàng người Anh chạy vòng quanh, vẽ ra những vòng tròn nhỏ, nhưng với hai bàn tay anh đồng cân quờ thấy mà đêm. 

- Tạm biệt - tiếng nói mai mỉa của Burger vang lên, lúc này anh ta dã đi một quãng xa, - Kennedy ạ, ngay cả sau khi đã nghe danh thiếp sự việc anh kể lại, tôi thật sự vẫn không tin là anh đã ứng xử đúng đắn với "cô gái trẻ” trong câu chuyện. Và tôi thấy tuồng như anh còn không biết một chi tiết nhỏ: tôi phải bổ sung vào chỗ khuyết điểm dó. Cô Mary Saunderson đã hứa hôn với một gã hoá viên nghèo nàn không có gì xuất sắc lắm; gã ta tên là Julius Burger. 

Ở một chỗ nào đó có tiếng sột soạt nghe không rõ ràng là tiếng gì, tiếng động nhẹ của một bàn chân vấp phải một hòn đá, rồi thì sự lặng im trở lại trong cái giáo đường Cơ đốc cũ kỹ này, một sự lặng im bất động và nặng nề bao phủ lên Kennedy như nước bao trùm 

lên một kẻ tắt hơi chìm vậy. 

Hai tháng sau, bài báo ngắn sau đây được lần lượt đăng trên báo chí Âu châu.

"Một trong những sự phát hiện thú vị nhất trong những năm vừa qua có liên can tới danh thiếp hầm chiêu tập mới ở La Mã, gần mạn Đông của các khung vòm nức danh Saint Calixte. Sự tìm ra khu chiêu tập địa quan trọng này, nơi cực kỳ phong phú về các dấu vết thời khởi đầu kỷ nguyên Cơ đốc, là nhờ vào nghị lực và sự tinh tế của tấn sĩ Julius Burger, nhà khảo cổ học trẻ tuổi người Đức là người đang chinh phục ngôi vị thứ nhất trong số danh thiếp nhà bác học chuyên nghiên cứu về La Mã cổ xưa. Mặc mặc dầu đã là người trước nhất công bố bản tường đệ trình về sự phát hiện này, tuồng như tấn sĩ Burger đã bị dẫn trước do một nhà sưu khảo kém may mắn hơn. Vài tuần lễ mới đây, ông Kennedy, một nhà khảo cổ lừng danh người Anh đã hốt nhiên biến mất khỏi căn hộ của ông tại chung cư Corso. Người ta đặt ra một liên quan giữa sự mất tích của ông và một vụ miệng tiếng mới đây là điều có trạng thái làm cho ông rời khỏi Rome. Bây giờ mới rõ rằng thực sự ông đã là nạn nhân dịp của lòng hăng say về môn khảo cổ. Xác ông đã được phát hiện ở giữa các hầm mộ mới; qua tình trạng các bàn chân và đôi giày của ông, người ta biết chắc là ông đã phải đi bộ ngày này qua ngày khác trong các nhà cầu quanh co, là những thứ làm cho việc thám hiểm nơi chiêu tập địa rất nguy hiểm. Với một sự khinh thường suất không thể tưởng tượng được, người quá cố đã đi vào mơ cung này không có nến, không có diêm (ít nhất là theo những sự ngục tù nghiệm đầu tiên) và cái tắt nghỉ của ông là hậu quả của sự liều lĩnh của ông. Điều làm cho câu chuyện buồn này thêm đau đớn hơn là việc tiến sĩ Julius Burger là bạn chí thân của ông Kennedy. Sự vui mừng mà ông được hưởng một cách chính thị đáng về ngục tù phá phi thường này đã trở thành âm u vì số mệnh phận kinh khủng của người cộng sự và bạn thân của ông.” 



Hết 


SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.